Chương 37: Luyện thành ăn chơi trác táng thế nào
Trời hửng sáng, căn phòng chìm trong yên lặng.

Khi Đàm Hi mở mắt ra, suýt chút nữa thì bị ánh mặt trời chói lóa làm cho hoa mắt.

Duỗi tay ra chắn, ánh nắng ấm áp xuyên qua khẽ tay, dường như chỉ cần co ngón tay lại là có thể nắm được sự ấm áp đó.

Nhớ tới sự ấm áp trong giấc mơ, khẽ cười nhẹ.

Mẹ vẫn cứ luôn ưu nhã như trong trí nhớ của cô, còn ba vẫn là người có nụ cười đôn hậu, ngay thẳng.

Những ngày trước tám tuổi luôn đơn giản, kham khổ nhưng ngọt ngào vô cùng.

Viêm Hề lúc đó đáng yêu biết bao nhiêu?

Mái tóc bện thành hai cái sừng dê dễ thương đến mức có thể khiến cả khu phố điên đảo.

Nhưng sau tám tuổi lại hoàn toàn thay đổi.

Sau một trận mưa to mãi không dứt làm cho tiệm cắt tóc vốn chẳng bao giờ tu sửa không thể làm ăn được nữa, ba cô cầm hai vạn tệ duy nhất trong nhà, kiên quyết xuôi nam tìm kiếm cơ hội làm ăn.

Cô và mẹ ở lại trong thôn, sống cuộc sống bần hàn, nghèo khổ.

Tuy ở bên nhau thì ít, xa cách thì nhiều nhưng vẫn rất hạnh phúc.

Hai năm sau, ba cô áo gấm về làng, thành ông chủ lớn cao không thể với tới trong mắt hàng xóm láng giềng.

Mỗi người đều nói--- Thời Tú, những ngày khổ cực của cô đã hết rồi.

Nhưng lại không ngờ, những ngày khổ cực giờ mới chân chính bắt đầu.

Bởi vì, ba còn mang về một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc thời thượng.

“Hề Hề, đây là dì Giang của con.”

Bé gái mười tuổi đã biết tự suy nghĩ, tâm tư nhạy bén dữ dội đến mức nào chứ?

Tay nghiêng đi, trà chiều nóng bỏng hất lên vùng ngực lộ một nửa của ả đàn bà, cô cười ngây thơ vô tội--- “Trà ngon chứ, dì Giang?”

Viêm Võ chưa thấy con gái mình như thế bao giờ, độc ác, càn quấy, giống như một con rắn độc núp trong bóng tối chực cắn người.

Cuối cùng, Giang Huệ vào bệnh viện, Viêm Hề bị đánh đòn, ngay cả Thời Tú vẫn luôn im lặng từ đầu tới cuối cũng bị liên lụy.

“Đây là con gái ngoan mà cô nuôi dạy đấy à? Tú Tú, cô làm tôi quá thất vọng rồi...”

“Thế sao? Tôi cũng muốn nói với anh y như thế đấy.”

Nhìn người vợ trong veo như ánh trăng, Viêm Võ như bị sét đánh.

“Đi hay ở lại, tôi cho anh một ngày để suy nghĩ.”

Nói xong, cũng mặc kệ ông chồng phản ứng thế nào, xoay người đi vào trong phòng ngủ.

Viêm Hề nằm trên giường, nghe thấy cuộc nói chuyện rất rõ ràng, trong tay cầm một bông hoa giả, nghịch nó một cách chán chường.

“Mẹ, chúng ta phải đánh giặc à?” Con mắt đen sáng lên.

“Không, tướng lĩnh thông minh là phải biết không đánh cũng thắng.”

Đến tận bây giờ, Viêm Hề vẫn cứ nhớ rõ ràng, khi mẹ nói ra những lời này, mặt bà cực kỳ an bình và trầm tĩnh, giống như một lão tướng quân tràn đầy kinh nghiệm chinh chiến đầy vẻ cao cao tại thượng và lạnh lùng.

Một khắc đó, cô biết, nhất định mẹ sẽ thắng.

Hôm sau, ả đàn bà họ Giang không tình nguyện mà dọn đi, lúc tới khí phách, hăng hái bao nhiêu thì khi đi mặt xám mày tro bấy nhiêu.

Viêm Võ khom lưng cúi đầu, tìm mọi cách lấy lòng.

Nửa tháng sau, thái độ của mẹ dần mềm xuống, hiềm khích lúc trước của hai người cũng tiêu tan.

Những ngày tháng cũ như lại quay về, nhưng Viêm Hề cảm thấy, mối quan hệ ấy đang dần thối rữa, mặc dù nhìn bề ngoài thì thấy vẫn chẳng có gì thay đổi.

Có rất nhiều người ngốc nghếch thích tự lừa mình dối người.

Nhưng sự thật vẫn là con số không tròn trĩnh.

“Hề Hề, con phải nhớ kỹ, đàn ông ngoại tình chẳng khác nào cái bàn chải đánh răng đã bị người ta dùng rồi, dù có nhặt lại con cũng sẽ vẫn thấy ghê tởm mà thôi.”

“Thứ gọi là tình yêu, một khi đã sinh rạn nứt thì không thể nào vá lại được.”

Thì ra, từ đầu tới cuối, người tỉnh táo nhất, là mẹ!

“Mẹ, vậy tại sao mẹ lại tha thứ cho ông ấy?”

“Tha thứ ư? Con bé ngốc, đó gọi là gặp dịp thì chơi. Con nguyện ý để một con chim sẻ chiếm tổ của chúng ta sao?”

Viêm Hề lắc đầu.

“Có rất nhiều lúc, điên loạn chẳng có ý nghĩa gì, một dao dịu dàng mới là dao trí mạng.”

Đây là bài học đầu tiên mẹ dạy cô, cũng là bài học làm cô thấy thích nhất.

“Chiến tranh giữa hai người đàn bà, lúc đầu là vì đàn ông mà đầu rơi máu chảy, nhưng sau đó lại đánh vì tự tôn, ba mẫu đất trước mặt, không phải ai muốn đụng vào là có thể đụng.”

Mềm mỏng, cứng rắn; dịu dàng, sắc bén.

Một sự kết hợp đầy mâu thuẫn nhưng lại vô cùng hài hòa, cô chỉ nhớ, mẹ cười nhưng trong mắt lại đầy ánh sáng lạnh.

Rất nhanh, bọn họ vào sống trong biệt thự, bắt đầu cuộc sống cơm ngon áo đẹp.

Ba mẹ ân ái như lúc ban đầu, cô ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Sóng to gió lớn đều ẩn mình, hết thảy đều vô cùng bình thường.

Những gì nên tới rồi cũng sẽ tới, giống như bom nổ chậm, kiểu gì rồi cũng sẽ có ngày nổ tung mà thôi.

Năm Viêm Hề mười lăm tuổi, Thời Tú được phát hiện bị ung thư giai đoạn cuối.

Trong giây phút hấp hối, bà cầm tay Viêm Hề, nói ra bí mật về thân phận của mình.

Không phải là con gái nhà nông bơ vơ không nơi nương tựa.

“Hề Hề, mẹ đi đây, chiến trường này chỉ còn lại một mình con chiến đấu hăng hái, xin lỗi con...”

“Yên tâm, ngày nào con còn ở đây thì con chim sẻ sẽ vĩnh viễn không chiếm được tổ của chúng ta.”

Lúm đồng tiền trên mặt thiếu nữ như hoa, nhưng ánh mắt lại lạnh tới khiếp người.

“Đi, gọi ông ta vào đây, mẹ tặng con món quà cuối cùng, hy vọng Hề Hề của mẹ sẽ luôn luôn vui vẻ, cả đời không cần lo nghĩ...”

Ba giờ sáng, Thời Tú chìm vào giấc ngủ trong phòng chăm sóc đặc biệt, sau đó không bao giờ tỉnh lại nữa.

Buồn lo nhập thân, thông minh quá lại dễ tổn thương.

Lễ tang được tổ chức rất trọng đại, qua bảy ngày, Viêm Võ tuyên bố một nửa tài sản mang tên mình thuộc về con gái Viêm Hề, bao gồm cổ phần Viêm Thị cùng với tài sản lưu động và bất động sản.

Không ngoài dự liệu, Giang Huệ tìm tới cửa, diễu võ dương oai trong tư thế nữ chủ nhân.

Trong lúc tranh chấp, Viêm Hề té ngã, đập đầu chảy máu.

Vừa vặn bị Viêm Võ đi làm về gặp phải, tát cho Giang Huệ một cái thật mạnh, lại mang theo tâm trạng áy náy với người vợ đã mất, cõng con gái chạy tới bệnh viện.

Ngoại trừ Giang Huệ ra, không một ai biết, khi bé gái quay đầu nhìn lại, trên môi nở một nụ cười.

Sau lần bị thương đó, Viêm Hề hoàn toàn thay đổi, thành tích xuống dốc không phanh còn chưa nói, cô còn trà trộn vào vòng quan hệ của đám cậu ấm cô chiêu, hút thuốc, say rượu, đánh nhau, không cái gì không chơi, rất nhanh đã nổi tiếng, trở thành một thiếu nữ ăn chơi trác táng nổi danh ở địa phương.